Chào thầy,

Chương trình TOEIC 1 là cả một chặng đường dài, cả một quá trình rèn luyện, và cả một khoảng thời gian đi qua mà để lại trong mỗi học viên nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau. Mỗi cảm xúc là mỗi sự khác nhau rõ rệt. Vui với những khoảnh khắc thầy trò thư giản với Lovely Moment, sợ mỗi khi thầy dò từ vựng hay kiểm tra bài được giao về nhà, hào hứng là lúc được giao lưu với những người bạn từ khắp nơi trên thế giới,… Mỗi buổi học về là cứ như có thể lao ngay vào bàn viết một bài cảm nhận từ buổi học đó nhưng mong thầy thông cảm, em không có khiếu viết văn nên mỗi lần viết là câu lại cụt ngủn. Và bây giờ đây khi khóa học kết thúc có lẽ là lúc cảm nhận trong em nhiều nhất.

Trước kia, em từng là thành viên của đội tuyển Tiếng Anh của trường Phổ thông, điều đó làm em tự cao là mình giỏi. Thế nhưng, môi trường đại học đã làm thay đổi hoàn toàn suy nghĩ ấy của em. Tiếp xúc với một thế giới mới và những con người mới, em chợt nhận ra cái mác Học sinh giỏi Tiếng Anh của huyện chẳng là gì cả ngoài một mớ ngữ pháp ở mức trung bình và từ vựng cơ bản, chưa nói đến khả năng nghe nói của em còn rất kém. Em thật sự thấy mình nhỏ bé lắm lắm.

Bước vào lớp học của Key Means, thử sức với bài test của thầy và bắt đầu ở mức 3 điểm như mọi người, những người bạn đồng hành mới. Qua một tiết học là một phần kiến thức ngữ pháp được cũng cố, một ít từ vựng bổ sung và điều thú vị nhất là mọi người được thực hành cùng nhau, cùng nhau tiến bộ,… Để làm được điều đó thì không thể không kể đến công ơn dẫn dắt của thầy, người đã truyền cảm hứng vào mỗi tiết học. Và nổi ám ảnh Tiếng Anh không còn nữa khi đến với Key Means. 5 tháng học với Key Means là một khoảng thời gian dài nhưng sao đến bây giờ em lại thấy nó nhanh quá, chỉ muốn học tiếp Toeic 2 để lại đến lớp và thực hành với các bạn.

Cảm ơn thầy, cảm ơn Key Means!